Cảm xúc

Gần 4 năm không liên lạc, chiều qua tôi lại tình cờ tìm thấy blog cô thông qua nhỏ bạn thân. Những cảm xúc tưởng rằng đã quên lại chực trào về. Khoảng thời gian còn đi học, cô là người đã dạy chúng tôi biết rung cảm, biết thơ thẩn, biết yêu nghệ thuật, yêu âm nhạc,… và yêu người, yêu trẻ nhỏ. Cô không phải nhà văn, nhà thơ hay một nghệ sĩ, chỉ đơn giản là giáo viên Pháp văn. Có năm cô dạy chúng tôi môn nghe, năm khác lại dạy môn nói, môn viết,… nhưng trong những bài giảng của cô luôn có những giai điệu…

4 năm, hình như tôi đã dần rời xa quá khứ trữ tình đấy. Tôi dần cảm thấy từ “lãng mạn” là không thực tế. Sau khi ra trường, tiền bạc trở thành thứ hấp dẫn hơn bội phần so với việc ngồi thơ thẩn. Tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu khi vài đứa bạn vẫn mãi chìm đắm trong cái xứ thần tiên đấy của nó, mãi cứ yêu thương, trách móc, và mãi làm thơ. Tôi tự tin, luôn hiện hữu nụ cười, giảm bớt nước mắt, tôi tự hào và đầy kiêu hãnh… Những cuốn sách về cách làm người, tính nhân văn không còn là chủ đề được quan tâm, tôi nghĩ, mình biết thế là đủ. Hình như, tôi sống thực dụng hơn!

Cho đến ngày đọc blog của cô, cảm nhận lại những gì quen thuộc trong quá khứ mà mém tí đã lãng quên, tôi lại muốn viết! Sẽ ghi lại những cảm xúc đời thường, những mẩu chuyện nho nhỏ, với những con người thân thương. Thiết nghĩ cũng cần một chút lãng mạn, chút gì đó sâu lắng.

Cám ơn cô vì những bài học không chỉ về kiến thức chuyên môn, mà cả về cuộc sống! Cảm ơn cô vì đã khơi gợi lại cảm xúc mà từ lâu em tưởng đã đánh mất!

Lạ

Nó yêu thích công việc mình đang làm. Tuy có đôi lúc nó cảm thấy mệt mỏi vì những con số.

Nó tự hào vì đầu óc giàu sáng kiến và ý tưởng.

Nó không ngừng học hỏi để nâng cao kiến thức.

Nhưng ngày nọ, một người nó mới quen 2 tháng, là sếp của sếp nó – bảo rằng “Công việc em đang làm thật là chán!”

Nó nên hiểu thế nào nhỉ?

Định vị bản thân – Bài học từ Định vị sản phẩm

Câu chuyện 1
Một sáng ở nhà chị, vừa là sếp lại vừa là một người chị mà mình có thể chia sẽ và học hỏi.
Chị: …. Vâng ạ, bao nhiêu tiền cô ạ? Cô chờ cháu xíu nhé….
Người quét rác:……..

Câu chuyện 2
Tít tít… tin nhắn từ một đứa bạn… thân.
Bạn: ……. Hẹn gặp. Vui lòng trả lời gấp!
Bạn: ….. Đề nghị có mặt đúng giờ!

??????? Một dấu chấm hỏi thật to hiện lên trong tư tưởng. “Sếp” nào đang ra lệnh nó vậy??? Nó, hay bạn nhắn tin cho nó thường không đúng giờ???


Câu chuyện 1 & 2 làm mình nhớ đến bài học “Định vị bản thân”.

Những ai học quản trị kinh doanh, hẳn đã rất quen thuộc với “Định vị sản phẩm”, chị đã dạy mình cách ứng dụng nguyên tắc này vào cuộc sống, để “Định vị bản thân”, định vị mình là ai trong môi trường đó để có cách cư xử phù hợp.

Trở lại với câu chuyện 1:
Ở công ty, chị là sếp, chị giữ nét uy nghiêm trước nhân viên của mình. Về nhà, chị vẫn là một đứa cháu trong gia đình, cư xử phải phép với họ hàng và gia đình. Với người quét rác, chị không tỏ vẻ ra oai gia đình quyền quý. Chị tôn trọng tất cả mọi người xung quanh bất kể chức vụ, nghề nghiệp hay địa vị trong xã hội họ như thế nào, vì dù là ai thì tất cả họ đều có gì đó đáng để mình học hỏi.

Trở lại với câu chuyện 2:
Bạn nó lớn lên cùng nó, cùng trải qua nhiều niềm vui, chia sẻ những nỗi buồn. Đã có lần tụi nó kéo nhau ra xử tội, đứa nào ghét đứa nào, nói huỵch toẹt ra hết rồi thôi. Nhưng… giờ lớn cả rồi, ít thời gian tiếp xúc có lẽ đã làm nên khoảng cách. Nó cảm thấy những lời lẽ trong tin nhắn thật chói tai. Bạn bè cùng lứa sao lại “ra lệnh” cho nhau??? Muốn nhắn bạn, hãy “định vị” lại bản thân mình…

……………………………………………………………………………………………………………….

Ngẫm nghĩ

Ngẫm nghĩ 1

 Những năm trước, nó được rèn luyện về chuyên môn. Năm nay, có lẽ là một cơ hội sắp sẵn để nó chiêm nghiệm về con người, rèn luyện kỹ năng sống cộng đồng, biết kiên nhẫn, nhường nhịn và tập làm ngơ…

Nó nhớ bài học của một người anh, vẽ cuộc đời mình ra theo biểu đồ hình Sin, với những khoảng dao động lên và xuống. Kiên nhẫn leo được đến đích, và khi lên được điểm cao nhất, hãy nhìn vào biểu đồ để nhớ rằng sau đấy sẽ là khoảng xuống. Nó đang tập kiên nhẫn…

Nhìn những chú ‘ngựa non’ háu đá, nó lại thấy hình ảnh mình trong đấy vào khoảng vài năm về trước, mặc dù giờ… nó cũng chưa phải ngựa… già. Các bạn cứ đá, đá cho đến khi vấp ngã. Một chú ngựa chiến thực sự sẽ biết cẩn trọng, ứng xử thông minh, biết người biết ta. Đừng làm ếch ngồi đáy giếng, nó chỉ thấy được bầu trời to bằng miệng giếng mà thôi.

Ngẫm nghĩ 2

Về bạn bè. Bạn nhiều lắm, nhưng ai là bạn thân? Một, hai… chắc chỉ 1 rưỡi. Nó tìm cách chia sẻ, trò chuyện,… nhưng khi nó dễ dãi, bạn nó lại send nó những message đầy dáng dấp của 1 câu ra lệnh, cứng nhắc và đầy uy quyền. Bạn nó ko biết hay cố tình quên nguyên tắc định vị bản thân??? Khi nó không thoải mái, bạn chia sẽ cùng nó. Khi nó vui vì một món đồ mới, một thành tích mới… nó thấy… bạn không vui.

Bạn thân, bạn ở bên nó chỉ để lắng nghe nó nói lung tung. Bạn vui với những hạnh phúc của nó, bạnvô tư khoe với bạn trai, với gia đình là nó đang sống tốt, bạn cũng muốn giống nó… Chân thành mà không tính toán. Nó hiểu, đấy là người bạn tốt, nó luôn mong ước và trong khả năng có thể, nó sẽ hết sức giúp người bạn đấy thực hiện những ước mơ của mình.

Thời gian dần qua, nó thấm thía và đề ra những nguyên tắc. Đôi khi việc dễ dãi là cần thiết, qua đấy nó mới thực sự khám phá ra được tâm tính thực sự của những người bạn mà nó những tưởng là hiểu nhau rất rõ sau ngần ấy năm. Không trách được khi bạn nó cũng là một sản phẩm nhào nặn của xã hội. Nhưng nó chưa đủ bao dung để nói rằng nó có thể bỏ qua. Nó xin cất riêng chữ ‘thân‘ để dành cho những tình bạn chân thành./.

Lời nói

Câu chuyện thứ 1:

Chị: Cố gắng lên em nhé, chị em nhà mình cùng đồng lòng…
Em: Em nghỉ làm 3 bữa nay…
Chị: Ừa chị hiểu… em ráng xin nghỉ phép vài bữa. Chị ko có nhiều thời gian, chỉ còn cách động viên em.

 

Câu chuyện thứ 2:

Chị: Chị còn phải lo nhiều việc lắm… Gia đình được đầy đủ như hôm nay là do một tay chị làm nên…v..v…
Em: Em nghỉ làm 3 bữa nay…
Chị: Mày ko nghỉ thì ai nghỉ…

Tiếng click chuột

Ngày xưa là tiếng bấm viết.

Nay là cái click chuột.

Lách tách bên phải, lách tách bên trái.

Sau và trước lách tách.

Sáng, trưa, chiều và tối đều lách tách.

Ngày qua ngày, tiếng lách tách của cái nhấp chuột cứ thế nhịp nhàng

Đôi khi thấy trống rỗng vì nghe tiếng click chuột nhiều hơn nghe người nói…

…Khi lại thấy hồ hởi vì cái click chuột mang con người đến với nhau…

Và … sự thật là mình sống được nhờ cái click chuột!

 

Nursery ryhmes – Bài hát dành cho các bé (P.1)

Phần này giới thiệu những bài hát thông dụng cho các bé học mẫu giáo hay mới học tiếng Anh. Lời bài hát ngắn gọn, thông qua hình ảnh minh họa, bé sẽ hiểu ngay bài hát muốn nói gì.

Bé hãy tập hát, rủ các bạn cùng hát và múa theo điệu nhạc nhé!

Mong các bé sẽ thật vui với những giai điệu dành cho mình ^^

ROW ROW YOUR BOAT

………………………………………………………..

HEAD, SHOULDERS, KNEES AND TOES

Bé vừa có thể tập thể dục buổi sáng lại vừa có thể học từ vựng tiếng anh về các bộ phận trên cơ thể qua bài hát này đấy ^^

………………………………………………………..

THE WHEEL ON THE BUS

The wheels on the bus go round and round.
round and round.
round and round.
The wheels on the bus go round and round,
all day long!

The horn on the bus goes beep, beep, beep.
beep, beep beep.
beep, beep, beep.
The horn on the bus goes beep, beep, beep.
all day long!

The wipers on the bus go swish, swish, swish.
swish, swish, swish.
swish, swish, swish.
The wipers on the bus go swish, swish, swish,
all day long!

The baby on the bus goes waa, waa, waa.
waa, waa, waa.
waa, waa, waa.
The baby on the bus goes waa, waa, waa,
all day long!

The bell on the bus goes ting, ting, ting.
ting, ting, ting.
ting, ting, ting.
The bell on the bus goes ting, ting, ting.
all day long!

………………………………………………………………….

BAA BAA BLACK SHEEP

Ôi! Cả 3 túi lông cừu được chia đều cả rồi. Vậy phần của bé đâu nhỉ? Bé thử hỏi cừu xem sao nhé😉

…………………………………………………………………..

INCY WINCY SPIDER (ITSY BITSY SPIDER)

Bonjour Vietnam

 

Bonjour Vietnam

Compositeurs : Marc Lavoine & Ivan Coriat
Interprète (chanteuse) : Phạm Quỳnh Anh

 

Raconte moi ce nom étrange et difficile à prononcer
Que je porte depuis que je suis née.
Raconte moi le vieil empire et le trait de mes yeux bridés,
Qui disent mieux que moi ce que tu n’oses dire.

Hãy kể em nghe về nguồn gốc cái tên khó gọi
Mà em đã mang từ thuở sơ sinh
Hãy kể em nghe về vương triều xưa và đôi mắt một mí
Đôi mắt nói rõ về em hơn bao điều người không dám nói

Je ne sais de toi que des images de la guerre,
Un film de Coppola, [et] des hélicoptères en colère …
Un jour, j’irai là bas, un jour dire bonjour à ton âme.
Un jour, j’irai là bas [pour] te dire bonjour, Vietnam.

Em chỉ biết quê hương qua hình ảnh chiến tranh
Những chiếc trực thăng cuồng nộ trong phim của Coppola
Em mong một ngày sẽ về nơi ấy để nói lời chào nguồn cội
Em mong một ngày sẽ về nơi ấy để chào Người, Việt Nam

Raconte moi ma couleur, mes cheveux et mes petits pieds,
Qui me portent depuis que je suis née.
Raconte moi ta maison, ta rue, raconte moi cet inconnu,
Les marchés flottants et les sampans de bois.

Hãy kể em nghe về màu da, mái tóc và đôi chân nhỏ bé
Mà em mang từ lúc mới chào đời
Hãy kể em nghe về ngôi nhà, con đường và cả người em chưa quen
Hãy kể em nghe về chợ họp trên sông, về xuồng ba lá

Je ne connais de mon pays que des photos de la guerre,
Un film de Coppola, [et] des hélicoptères en colère …
Un jour, j’irai là bas, un jour dire bonjour à mon âme.
Un jour, j’firai là bas [pour] te dire bonjour, Vietnam.

Em chỉ biết quê hương qua hình ảnh chiến tranh
Những chiếc trực thăng cuồng nộ trong phim của Coppola
Em mong một ngày sẽ về nơi ấy để nói lời chào nguồn cội
Em mong một ngày sẽ về nơi ấy để chào Người, Việt Nam

Les temples et les Boudhas de pierre pour mes pères,
Les femmes courbées dans les rizières pour mes mères,
Dans la prière, dans la lumière, revoir mes frères,
Toucher mon âme, mes racines, ma terre…
Un jour, j’irai là bas, un jour dire bonjour à mon âme.
Un jour, j’irai là bas [pour] te dire bonjour, Vietnam (2 fois)

Em mong xem những ngôi chùa, những ông Phật đá
Mang dáng dấp cha ông,
Em mong gặp những người phụ nữ còng lưng bên ruộng lúa
Mang hình ảnh mẹ,
Em mong trong lời nguyện cầu, trong ánh sáng ấm áp
Em gặp gỡ những người anh em,
Em mong chạm vào nơi sâu thẳm,
Chạm vào gốc rễ, chạm vào nơi đất Tổ quê cha
Em mong một ngày sẽ về nơi ấy để nói lời chào nguồn cội
Em mong một ngày sẽ về nơi ấy để chào Người, Việt Nam.

(Lời dịch: Madame Hồng Thu)

  

Hello Vietnam with lyric