Posts from the ‘Cảm xúc’ Category

Lạ

Nó yêu thích công việc mình đang làm. Tuy có đôi lúc nó cảm thấy mệt mỏi vì những con số.

Nó tự hào vì đầu óc giàu sáng kiến và ý tưởng.

Nó không ngừng học hỏi để nâng cao kiến thức.

Nhưng ngày nọ, một người nó mới quen 2 tháng, là sếp của sếp nó – bảo rằng “Công việc em đang làm thật là chán!”

Nó nên hiểu thế nào nhỉ?

Advertisements

Ngẫm nghĩ

Ngẫm nghĩ 1

 Những năm trước, nó được rèn luyện về chuyên môn. Năm nay, có lẽ là một cơ hội sắp sẵn để nó chiêm nghiệm về con người, rèn luyện kỹ năng sống cộng đồng, biết kiên nhẫn, nhường nhịn và tập làm ngơ…

Nó nhớ bài học của một người anh, vẽ cuộc đời mình ra theo biểu đồ hình Sin, với những khoảng dao động lên và xuống. Kiên nhẫn leo được đến đích, và khi lên được điểm cao nhất, hãy nhìn vào biểu đồ để nhớ rằng sau đấy sẽ là khoảng xuống. Nó đang tập kiên nhẫn…

Nhìn những chú ‘ngựa non’ háu đá, nó lại thấy hình ảnh mình trong đấy vào khoảng vài năm về trước, mặc dù giờ… nó cũng chưa phải ngựa… già. Các bạn cứ đá, đá cho đến khi vấp ngã. Một chú ngựa chiến thực sự sẽ biết cẩn trọng, ứng xử thông minh, biết người biết ta. Đừng làm ếch ngồi đáy giếng, nó chỉ thấy được bầu trời to bằng miệng giếng mà thôi.

Ngẫm nghĩ 2

Về bạn bè. Bạn nhiều lắm, nhưng ai là bạn thân? Một, hai… chắc chỉ 1 rưỡi. Nó tìm cách chia sẻ, trò chuyện,… nhưng khi nó dễ dãi, bạn nó lại send nó những message đầy dáng dấp của 1 câu ra lệnh, cứng nhắc và đầy uy quyền. Bạn nó ko biết hay cố tình quên nguyên tắc định vị bản thân??? Khi nó không thoải mái, bạn chia sẽ cùng nó. Khi nó vui vì một món đồ mới, một thành tích mới… nó thấy… bạn không vui.

Bạn thân, bạn ở bên nó chỉ để lắng nghe nó nói lung tung. Bạn vui với những hạnh phúc của nó, bạnvô tư khoe với bạn trai, với gia đình là nó đang sống tốt, bạn cũng muốn giống nó… Chân thành mà không tính toán. Nó hiểu, đấy là người bạn tốt, nó luôn mong ước và trong khả năng có thể, nó sẽ hết sức giúp người bạn đấy thực hiện những ước mơ của mình.

Thời gian dần qua, nó thấm thía và đề ra những nguyên tắc. Đôi khi việc dễ dãi là cần thiết, qua đấy nó mới thực sự khám phá ra được tâm tính thực sự của những người bạn mà nó những tưởng là hiểu nhau rất rõ sau ngần ấy năm. Không trách được khi bạn nó cũng là một sản phẩm nhào nặn của xã hội. Nhưng nó chưa đủ bao dung để nói rằng nó có thể bỏ qua. Nó xin cất riêng chữ ‘thân‘ để dành cho những tình bạn chân thành./.

Lời nói

Câu chuyện thứ 1:

Chị: Cố gắng lên em nhé, chị em nhà mình cùng đồng lòng…
Em: Em nghỉ làm 3 bữa nay…
Chị: Ừa chị hiểu… em ráng xin nghỉ phép vài bữa. Chị ko có nhiều thời gian, chỉ còn cách động viên em.

 

Câu chuyện thứ 2:

Chị: Chị còn phải lo nhiều việc lắm… Gia đình được đầy đủ như hôm nay là do một tay chị làm nên…v..v…
Em: Em nghỉ làm 3 bữa nay…
Chị: Mày ko nghỉ thì ai nghỉ…

Tiếng click chuột

Ngày xưa là tiếng bấm viết.

Nay là cái click chuột.

Lách tách bên phải, lách tách bên trái.

Sau và trước lách tách.

Sáng, trưa, chiều và tối đều lách tách.

Ngày qua ngày, tiếng lách tách của cái nhấp chuột cứ thế nhịp nhàng

Đôi khi thấy trống rỗng vì nghe tiếng click chuột nhiều hơn nghe người nói…

…Khi lại thấy hồ hởi vì cái click chuột mang con người đến với nhau…

Và … sự thật là mình sống được nhờ cái click chuột!

 

Cảm xúc

Gần 4 năm không liên lạc, chiều qua tôi lại tình cờ tìm thấy blog cô thông qua nhỏ bạn thân. Những cảm xúc tưởng rằng đã quên lại chực trào về. Khoảng thời gian còn đi học, cô là người đã dạy chúng tôi biết rung cảm, biết thơ thẩn, biết yêu nghệ thuật, yêu âm nhạc,… và yêu người, yêu trẻ nhỏ. Cô không phải nhà văn, nhà thơ hay một nghệ sĩ, chỉ đơn giản là giáo viên Pháp văn. Có năm cô dạy chúng tôi môn nghe, năm khác lại dạy môn nói, môn viết,… nhưng trong những bài giảng của cô luôn có những giai điệu…

4 năm, hình như tôi đã dần rời xa quá khứ trữ tình đấy. Tôi dần cảm thấy từ “lãng mạn” là không thực tế. Sau khi ra trường, tiền bạc trở thành thứ hấp dẫn hơn bội phần so với việc ngồi thơ thẩn. Tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu khi vài đứa bạn vẫn mãi chìm đắm trong cái xứ thần tiên đấy của nó, mãi cứ yêu thương, trách móc, và mãi làm thơ. Tôi tự tin, luôn hiện hữu nụ cười, giảm bớt nước mắt, tôi tự hào và đầy kiêu hãnh… Những cuốn sách về cách làm người, tính nhân văn không còn là chủ đề được quan tâm, tôi nghĩ, mình biết thế là đủ. Hình như, tôi sống thực dụng hơn!

Cho đến ngày đọc blog của cô, cảm nhận lại những gì quen thuộc trong quá khứ mà mém tí đã lãng quên, tôi lại muốn viết! Sẽ ghi lại những cảm xúc đời thường, những mẩu chuyện nho nhỏ, với những con người thân thương. Thiết nghĩ cũng cần một chút lãng mạn, chút gì đó sâu lắng.

Cám ơn cô vì những bài học không chỉ về kiến thức chuyên môn, mà cả về cuộc sống! Cảm ơn cô vì đã khơi gợi lại cảm xúc mà từ lâu em tưởng đã đánh mất!